KHOẢNG TRỐNG SAU MỤC TIÊU

KHOẢNG TRỐNG SAU MỤC TIÊU

Một mục tiêu đặt ra và hoàn thành nó đúng hạn. Đó chắc chắn sẽ là một cảm giác viên mãn, một cảm giác chiến thắng chính bản thân mình. Không gì tuyệt vời hơn với cảm xúc ngập tràn hạnh phúc khi làm được điều ấy. Tuy nhiên rất có thể ngay sau đó bạn sẽ rơi vào một trạng thái mà đôi khi bạn phải đánh đổi bằng tất cả những gì đã đạt được trước đó để thoát ra khỏi nó hoặc thậm chí với nhiều người là cả mạng sống của mình. Cái trạng thái đó tôi gọi là: KHOẢNG TRỐNG SAU MỤC TIÊU.

Chính xác đó là một hố sâu mà nếu không biết rất có thể bạn sẽ vô tình bị tụt xuống. Tôi kể câu chuyện của bản thân mình cách đây 20 năm, khi đó mục tiêu của tôi là ĐỖ ĐẠI HỌC. Có thể với nhiều người thì mục tiêu đó đơn giản quá, nhưng với nhiều người khác thì đó cũng là một mục tiêu mà có thể không bao giời với tới được ở vào thời điểm đó. Tôi đã cố gắng, tôi đã phấn đấu, tôi đã bằng mọi cách học tập và rèn luyện để đạt được mục tiêu đó. Và rồi sau đó năm đầu tiên tôi trượt….

Thất vọng tràn trề nhưng không hề nản trí, tôi dành cả một năm sau đó để học tập, rèn luyện. Tôi biết rằng tôi có khả năng làm được, tôi biết rằng mục tiêu đó với tôi là hoàn toàn có thể và hoàn toàn xứng đáng. Và rồi tôi đã chiến thắng, cái cảm giác chiến thắng sau rất nhiều cố gắng, sau rất nhiều nỗ lực nó còn lớn hơn gấp bội. Tôi đã đỗ với một số điểm khá cao, đỗ vào một trường nằm trong top những trường có điểm chuẩn cao ở thời điểm đó. Nhưng rồi ngay sau đó, khi mục tiêu đã đạt được, tôi bắt đầu trượt dài trên con đường vô định phía trước mà tôi không hề nhận ra điều đó. Phải mãi tới năm thứ 4, khi chuẩn bị tốt nghiệp, tôi mới lờ mờ nhận ra điều đó. Chưa phải quá muộn, nhưng tôi đã mất hơn 3 năm gần như không có bất cứ thành tựu gì, không có bất cứ ý nghĩa gì.

Cho đến bây giờ, việc tốt nghiệp đại học với tôi không biết là may mắn hay không may mắn nữa. Tôi cho rằng tôi đã may mắn khi có thể tốt nghiệp được đại học vì đã có rất nhiều bạn bè cùng trang lứa, họ đỗ đại học nhưng không thể tốt nghiệp được. Tuy nhiên rất có thể họ bị trừng phạt sớm và nhận ra bài học sớm và đến bây giờ rất có thể cuộc sống của họ lại tốt hơn chúng tôi, những người đường hoàng tốt nghiệp đại học.

Câu chuyện thứ hai, chỉ cách đây hơn một năm thôi, tôi có một mục tiêu là tham gia một giải chạy ma-ra-tông với cự ly 42km (cự ly cao nhất của giải) với một tâm thế là vượt qua thử thách bản thân bởi trước đó tôi chưa từng chạy, chưa từng tham gia một giải chạy nào. Tôi đã tập luyện, kiên trì tập luyện từng bước một trong 3 tháng. Tôi đã tham gia giải với một tâm thế hoàn toàn thoải mái, không một áp lực. Một cảm giác vượt lên chính mình, chiến thắng chính mình sau giải đó. Nhưng rồi bạn biết chuyện gì xảy ra sau đó không? Tôi đã không thể xỏ giầy chạy tiếp suốt 8 tháng sau đó, không phải vì chấn thương, không phải thể lực mà vì tôi không thể không tìm thấy động lực vào mỗi sáng để xỏ giầy chạy tiếp. Tôi đã cho phép mình xả hơi sau giải và kỳ nghỉ đó kéo dài tới … 8 tháng.

Đó là hai câu chuyện xa nhất và gần nhất, còn rất nhiều câu chuyện khác ở giữa hai câu chuyện này nhưng không tiện kể ở đây. Có một điều tôi biết chắc rằng mình đã bước vào một khoảng trống, một khoảng trống vô định mà phải rất cố gắng mới nhận ra và bước ra khỏi nó. Một trong những biểu hiện dưới đây, nếu bạn đang có thì hãy cẩn thận nhanh chóng bước ra khỏi nó:

  1. Bạn thấy hưng phấn sau chiến thắng, cảm giác hưng phấn này kéo dài nhiều ngày và trở thành tự mãn. Rất có thể sau đó bạn sẽ ngủ quên trên chiến thắng và trượt dài sau đó.
  2. Bạn không thấy vui sau chiến thắng, hoặc niềm vui rất ngắn rồi sau đó bạn cảm thấy trống trải và cô đơn. Đây là một cảm giác bạn dễ gặp phải khi đã chiến thắng quá nhiều và quá dễ. Cảm giác này rất có thể sẽ đẩy bạn vào hố sâu cực lớn, hố sau của sự trầm cảm nghiêm trọng mà bạn không biết tiếp theo phải làm gì vì bạn thấy mọi thứ cần có bạn đã có. Bạn không còn điều gì phải phấn đấu, phải cố gắng nữa. Đã có rất nhiều người nổi tiếng, rất nhiều người được coi là thành công trên thế giới rơi vào trạng thái này. Và họ đã chọn cách tự kết thúc cuộc sống của mình để tìm sự giải thoát.

Tất cả những vấn đề trên với tôi và rất có thể với bạn là do chúng ta đã đặt sai mục tiêu hay nói cách khác là bạn chưa có mục tiêu ở phía sau mục tiêu của mình.

Là một Life coach tôi có rất nhiều khách hàng tìm đến với mình với những lý do tương tự, tôi cũng gặp không ít những khách hàng có các vấn đề về sức khoẻ (tôi cũng là một Health coach). Có rất nhiều khách hàng tìm đến với tôi với một mong muốn là giảm cân. Đúng là béo phì đang là vấn nạn của đời sống hiện đại và việc tăng cân khó kiểm soát đang ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe của chúng ta. Tuy nhiên tôi không chắc việc cần giảm cân đã là mục tiêu thực sự của họ. Nếu chỉ giúp cho khách hàng của mình một vài cân, thậm chí một vài chục cân không quá khó. Nếu chỉ có một mục tiêu là giảm cân, rất có thể sau đó khi đạt được mục tiêu của mình họ sẽ bị tăng cân trở lại.

Chính vì thế việc đặt mục tiêu là rất quan trọng, bạn có thành công hay không quyết định ở việc bạn đặt mục tiêu đúng hay không. Và nên nhớ khoảng trống sau mục tiêu là một hố sâu rất có thể đang chờ bạn./